
SỰ KHÁC BIỆT GIỮA KẺ LẬP KẾ HOẠCH VÀ KẺ BỊ ĐỘNG
Quản lý tài chính là một trong những kỹ năng tối quan trọng mà bạn bắt buộc phải làm chủ nếu muốn sinh tồn trong thế giới này. Nó cực kỳ đơn giản, nhưng phần lớn những gã đàn ông trẻ tuổi hiện nay lại hoàn toàn mù tịt và sống không có ngày mai. Nhìn lại cách bạn đang sống đi: tiền bạc và những rắc rối cứ ập đến như những con quái vật ngẫu nhiên trong trò chơi điện tử, còn bạn thì quay cuồng trốn chạy, cố còng lưng trả nợ để rồi cuối cùng rơi vào cảnh khánh kiệt. Bạn đang tiếp cận tài chính như một trò chơi đập chuột: chi phí hiện lên chỗ nào thì bạn đập chỗ đó, hoàn toàn phản ứng một cách mù quáng thay vì lên kế hoạch chủ động. Hãy nhớ lại câu nói kinh điển: trước hết bạn phải có tiền, sau đó bạn mới có quyền lực, và cuối cùng bạn mới có được phụ nữ. Để có tiền, bạn cần một kế hoạch tài chính rõ ràng chứ không phải sự hoảng loạn và những hành vi đối phó nhất thời.
BẢN CHẤT CỦA SỰ THẬT VÀ SỰ PHŨ PHÀNG CỦA CÁC CON SỐ
Đừng nhìn vào những bản ngân sách phức tạp hàng trăm trang của các tập đoàn mà sợ hãi rồi tháo chạy. Một kế hoạch tài chính cá nhân thực chất chỉ là việc ghi nhận và dự tính thu nhập trong tương lai đối chiếu với chi phí tương lai, không hơn không kém. Khi bạn đặt tất cả lên một bảng tính, bạn có thể nhìn thẳng vào từng danh mục chi phí, mổ xẻ nó một cách lạnh lùng như một con côn trùng chết nằm im trên bàn thí nghiệm để tìm cách tối ưu. Hãy đối diện với thực tế phũ phàng này: người ta có thể hứa hẹn trả cho bạn mức lương 36.000 USD một năm, tức là 3.000 USD một tháng cho một công việc văn phòng. Nhưng sau khi trừ đi thuế liên bang, thuế bang và quỹ an sinh xã hội - thứ mà bản chất là một cú lừa vì khi bạn già đi sẽ chẳng có đủ người lao động để chi trả cho bạn, và các quỹ hưu trí cũng chẳng giúp ích gì ngoài số tiền bạn tự tiết kiệm - số tiền thực tế bạn cầm về chỉ còn khoảng 29.076 USD. Nhớ cho kỹ, đừng tự huyễn hoặc và tâng bốc bản thân rằng mình kiếm được 36.000 USD, hãy thành thật đi, bạn chỉ đang có 29.000 USD mà thôi; phần còn lại đã bay vào túi nhà nước trước khi bạn kịp chạm vào nó.
CÁI BẪY "TỒN TẠI VẬT VỜ" VÀ SỰ THẬT VỀ THẺ TÍN DỤNG
Bây giờ, hãy nhìn vào đống chi phí cơ bản cấu xé ví tiền của bạn mỗi tháng: nợ sinh viên, tiền thuê nhà, điện nước, internet, thức ăn tự nấu và chi phí xe cộ để đi làm. Nếu bạn sống theo mức trung bình của xã hội, tổng chi phí sẽ ngốn sạch thu nhập và thậm chí khiến bạn thâm hụt mỗi tháng, dù bạn chưa chi một đồng nào cho giải trí, tập gym hay quần áo mới. Đây không phải là sống, đây là sự tồn tại vật vờ của một con ốc vít trong bộ máy, một thứ công cụ có thể bị thay thế bởi một con robot bất cứ lúc nào mà chẳng ai thèm bận tâm hay thương xót. Khi rơi vào cảnh túng quẫn này, những kẻ ngây thơ thường chọn cách quẹt thẻ tín dụng để khỏa lấp khoảng trống. Thẻ tín dụng là một công cụ tuyệt vời cho các tình huống khẩn cấp bất ngờ để mua thêm thời gian và sự bình yên tạm thời, nhưng nó là thứ tà ác nếu dùng cho cuộc sống hàng ngày. Các khoản phí và lãi suất sẽ phình to một cách dị hợm, nhanh chóng biến bạn thành nô lệ nợ nần, còng lưng làm việc cả đời chỉ để đổ tiền vào túi của những kẻ tài phiệt phố Wall; đừng tự biến mình thành gã đần đi nuôi béo kẻ khác.
DIỆT TRỪ BỆNH SĨ DIỆN VÀ CHẾ ĐỘ SINH TỒN KHẮC KHỔ
Muốn thoát khỏi vũng lầy tài chính, bạn phải biết kiểm soát cảm xúc và dẹp bỏ cái tôi sĩ diện hão huyền sang một bên. Phụ nữ và trẻ em có thể sống và hành động dựa trên cảm xúc hay những sở thích nhất thời, nhưng đàn ông thì không; đàn ông phải làm chủ được ham muốn của mình. Tại sao bạn phải gánh một khoản trả góp chiếc xe mới cáu to đùng, chỉ để thỏa mãn cái tôi, trong khi một chiếc xe cũ qua sử dụng hai năm có giá chỉ bằng một nửa, đã khấu hao bớt phần lớn giá trị nhưng vẫn chạy tốt và có bảo hành từ đại lý? Tại sao bạn phải còng lưng trả một khoản tiền thuê nhà đắt đỏ chỉ để ở một khu vực được coi là "cool", có nhiều nhà hàng sang chảnh xung quanh mà bản thân bạn chẳng bao giờ có tiền để bước chân vào nếu không quẹt thẻ nợ? Nhiệm vụ của bạn ở độ tuổi 20 không phải là cố tỏ ra "cool" như mấy thằng nhóc học sinh trung học bại trận. Sứ mệnh của bạn là tích lũy, chịu khổ và xây dựng nền tảng để bạn có thể thực sự hưởng thụ khi bước sang tuổi 35, 45 hay 55. Hãy dọn đến một khu vực rẻ hơn, thậm chí chấp nhận ở chung nhà với vài gã khác để cắt giảm chi phí đến mức tối đa, tận dụng mọi cơ hội tiết kiệm dù là nhỏ nhất như việc dành 10 phút tìm gói bảo hiểm rẻ hơn, vì tích tiểu thành đại.
MỤC TIÊU CUỐI CÙNG VÀ SỰ TRƯỞNG THÀNH ĐÍCH THỰC
Khoản tiền tiết kiệm được từ việc bóp nghẹt chi phí đó, tuyệt đối đừng mang đi nướng vào thị trường chứng khoán hay trái phiếu khi bạn chẳng biết mình đang làm gì, bởi đó là cách nhanh nhất để bị lột sạch như chơi casino. Hãy để nó an toàn trong tài khoản ngân hàng để làm bọc đệm cho những ngày giông bão, mang lại cho bạn sự bình yên trong tâm trí và một chỗ dựa vững chắc nếu chẳng may mất việc. Mục tiêu tối thượng của bạn khi còn trẻ là tích lũy đủ tiền mặt để trả trước cho một danh mục bất động sản cho thuê nhằm tạo dòng tiền, chứ không phải mua một ngôi nhà để bản thân ở rồi tự mãn. Ngoài ra, hãy tìm cách gia tăng thu nhập bằng một công việc kinh doanh phụ vào cuối tuần, bất kể là làm mộc, cắt cỏ hay bất cứ thứ gì có thể ra tiền để lấp đầy thời gian chết và đẩy nhanh tiến độ tích lũy. Đàn ông sinh ra là để cầm giáo đi săn voi thú hoang, không phải để ngồi im một chỗ nhìn chằm chằm vào điện thoại chờ đợi cơ hội trong sự bất lực và trầm cảm. Cuối cùng thì, việc lập ngân sách sẽ giúp bạn nhìn thấy thực tế của các vùng địa lý khác nhau để đưa ra lựa chọn khôn ngoan, giúp bạn nhìn thấy khó khăn từ xa để chủ động phòng bị, thay vì để cuộc đời vùi dập và kết thúc như một kẻ thất bại.